1/10/16

Cái ác được dung túng

Phạm Đình Trọng (Danlambao) - Nhảy thách lên, toàn thân cong như một cánh cung và dồn toàn bộ sức bật của cánh cung cơ bắp đó vào cú phóng chân đầy uy lực đá thẳng vào mạn sườn một thân hình mảnh mai tay khư khư ôm chiếc túi nhỏ bên người. Khi tiếp cận kẻ hứng đòn vừa tầm tay tấn công, cánh cung cơ bắp lại dồn hết sức mạnh vào nắm đấm thoi thẳng vào mặt nạn nhân. Không kịp chống đỡ và cũng không biết chống đỡ, phải hứng trọn liên tiếp những cú ra đòn của một thế đánh thuần thục, bài bản đầy sức mạnh, máu mồm kẻ lãnh đòn trào ra. Sự việc diễn ra trên cầu Nhật Tân vắt qua sông Hồng lịch sử ngay cửa ngõ đất kinh kỳ Thăng Long ngàn năm văn vật một ngày thu nắng đẹp 23.9.2016 giữa thời bình yên.

Người tung thế võ hiểm ra đòn là Ngô Quang Hưng, cảnh sát hình sự công an huyện Đông Anh, Hà Nội và người hứng trọn cú đòn độc hộc máu mồn là Trần Quang Thế, phóng viên báo Tuổi Trẻ. Cả hai đều là người Việt Nam, cùng một thế hệ thanh niên, cùng sống trong một thời mà như ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nói là thời đại rực rỡ nhất trong lịch sử Việt Nam.

Công an và nhà báo cùng đến hiện trường làm phận sự của mình, công an điều tra và nhà báo lấy tin về một vụ việc dân sự không phải là an ninh chính trị, không phải là bí mật nhà nước vì thế công an và nhà báo đều bình đẳng, có thể hợp tác, hỗ trợ nhau. Nhưng ỷ thế là quyền lực nhà nước, là công cụ bạo lực con cưng của đảng cầm quyền tồn tại bằng bạo lực, lại muốn độc quyền khai thác sự việc, công an đã xua đuổi nhà báo và thế võ nghiệp vụ trấn áp tội phạm của công an hình sự đã được phô diễn với nhà báo chỉ biết khư khư giữ túi đồ nghề làm báo.

Công cụ bạo lực nhà nước tùy tiện giáng bạo lực xuống dân lành là chỉ dấu, là bằng chứng của một nhà nước suy đồi và một xã hội bất an. Sự suy đồi và bất an càng nghiêm trọng hơn khi con người công cụ nhà nước sử dụng bạo lực với dân không được nghiêm khắc nhìn nhận và ngăn chặn lại được bao che, dung túng. Người lính công an lao tới trong thế võ độc cước phóng chân đá vào mạn sườn và thoi nắm đấm vào mặt nhà báo được người chỉ huy công an bao che, biện bạch trơ trẻn là “gạt tay trúng má nhà báo”.

Bao che lấy được cho bạo lực mất tính người, bao che lấy được cho cái ác, bất chấp sự thật hiển nhiên trước sự chứng kiến tại chỗ của nhiều người và được ghi hình đưa lên mạng xã hội cho cả xã hội chứng kiến. Bao che bất chấp sự thật hiển nhiên đó là sự phỉ báng lòng trung thực không thể thiếu ở con người chân chính.

Bao che cho bạo lực vô lối là bao che cho cái ác phản con người, phản văn hóa. Bao che cho cái ác là sự vô cảm, không còn lương tâm để bất bình trước cái xấu, cái ác lộng hành.

Bao che cho cấp dưới làm điều tồi tệ đến mức ứng xử côn đồ với dân lành, sự bao che đó đã không còn biết đến danh dự và bổn phận của người công an nhân dân.

Coi chuyện công an vô cớ đánh hộc máu dân lành chỉ là chuyện thường, người vô cớ thượng cẳng chân hạ cẳng tay với dân chỉ bị khiển trách nhẹ nhàng như thú nhận rằng bạo lực với dân như đã trở thành phương cách hành xử, như đã là qui trình làm việc của công an.

Công an tùy tiện sử dụng bạo lực với dân được bao che, dung túng và dân lành bị công an đánh hộc máu, đánh đến chết diễn ra khắp nơi trên cả nước, kéo dài suốt năm này qua năm khác. Dựa vào bạo lực để tồn tại, nhà nước cộng sản Việt Nam đã quá chăm bẵm, o bế, nuông chìu công an và lực lượng công an đông đúc chưa từng có đã trở thành kiêu binh ngạo nghễ thoải mái dùng bạo lực với dân là nỗi ám ảnh khủng khiếp, nỗi bất an thường trực của người dân và là nỗi bất an của cả xã hội giữa thời yên hàn.

Ôi một thời đại rực rỡ!

01.10.2016

Làm gì để giảm bớt nạn bạo hành của lực lượng công an

Mai Tú Ân (Danlambao) - Vụ việc viên thiếu úy Bùi Xuân Hải, công an P.6, Quận 3 bạo hành với một người bán hàng rong đã và đang gây ra một cơn sốt phẫn nộ trên các trang diễn đàn mạng internet. Trong một video clip quay thật rõ ràng cảnh viên CA nọ thản nhiên nắm đầu kéo xềnh xệch một người phụ nữ giữa đám đông người qua đường. Sau đó bị ngăn cản không kéo đầu người phụ nữ nọ vào xe, anh ta còn đứng đó với khuôn mặt câng câng thách thức, và cả tức tối nữa vì bị ngăn cản (hình). Thật không thể tưởng tượng được lại có một cảnh đáng buồn và xuống cấp đến thế ngay giữa Thành Phố HCM, giữa một viên CA to khỏe với một người phụ nữ nhỏ bé đã bị thương chảy máu nơi đầu. Và nếu không phải giữa đường đông người qua lại, hay ở đằng sau những cánh cổng kín mít của đồn CA thì sự việc còn đi tới đâu, số phận người phụ nữ sẽ ra sao?

Chỉ vì mấy câu chửi mà thiếu úy CA Bùi Xuân Hải đã hành động như một gã điên. Và có cần phải bôi bẩn bộ sắc phục, hay bôi tro trét trấu vào lực lượng thực thi pháp luật mà mình đang là đại diện bằng một hành động quá đáng như thế đối với lỗi vi phạm nhỏ của một phụ nữ làm nghề bán hàng rong. Một phụ nữ nghèo khổ của một nghề nghiệp nghèo khổ và đáng thương nhiều hơn là đáng ghét trong xã hội hiện nay.

Đây là thời đại của internet, của điện thoại có quay phim chụp hình và gần như mỗi người dân là một nhà báo vô tư nhất. Mọi sự kiện lớn nhỏ đều được lên hình và lên sóng đi khắp thế giới trong chớp mắt. Và ngày 29/9/2016 đoạn video quay được tại Hồ Con Rùa đã cho mọi người dân thấy được sự phản cảm của một nhân viên CA, hành xử như một tên cướp ngày chứ không phải của một nhân viên công quyền, cũng không phải của một đấng nam nhi. Có lẽ nhờ mặc bộ đồ CAND trên người mà anh ta đã thoát khỏi một trận đòn nhừ tử chắc chắn của các nghĩa hiệp đứng chung quanh anh ta. Video clip này cũng cho đa phần người dân đã xem nó có cảm giác rằng, đây là một hành động không thể chấp nhận, và cũng không thể tha thứ được.

Vụ việc này không phải là lớn nếu so sánh với vô số các vụ trấn áp người dân, các vụ bạo lực quá mức cần thiết của lực lượng thực thi pháp luật, hay các vụ người dân chết bí ẩn trong đồn CA đang diễn ra đầy dẫy trên đất nước này. Nhưng nó đã khiến cho dư luận bùng nổ cơn giận dữ với ngành CA nói chung và nhân viên CA nói riêng bởi nhiều lẽ.

Sự tác oai tác quái của lực lượng kiêu binh này thì vẫn như cũ và chỉ có tính che đậy lấp liếm khi có sự việc nổ ra. Còn đằng sau các cánh cổng đồn CA, trong bóng tối hiểm ác và với những người có vấn đề về pháp luật thì CA luôn hiện ra như một con quái vật hung ác, hành xử rừng rú và sẵn sàng làm trái với pháp luật hiện hành. Không phải tất cả nhưng có rất nhiều các hành vi chống lại quyền tự do của công dân, xúc phạm thân thể, tinh thần họ một cách hệ thống và xuyên suốt từ trên xuống dưới của một bộ phận không nhỏ những người thực thi pháp luật. Không hề có một cơ quan vững mạnh và độc lập nào chế tài và kiểm soát được thứ lực lượng vũ trang hùng mạnh này. Quyền lực quá lớn và khó kiểm soát đã nằm trong tay một lực lượng quân nhân chuyên nghiệp có phương tiện, vũ trang, chính danh ngôn thuận, quyền lực sinh sát và cả những hành tung bí mật không ai kiểm soát nổi. Tất đã khiến cho họ trở thành một thứ kiêu binh không biết sợ ai ngoài sợ cấp trên của họ. Các ưu đãi chỉ xét tuyển vào ngành CA cho con cái những người trong ngành, các trường đại học CAND không phải trả học phí mà còn được trả lương. Các điều kiện với bao đặc quyền đặc lợi sẽ theo những người khoác bộ đồ CA này đến suốt đời, rồi lại truyền cho đời con, đời cháu họ. Giống như họ được hưởng các quyền đó từ cha ông của họ vậy.

Còn nếu phạm tội thì các tòa án dân sự lại co dúm lại khi xét xử các tội trạng liên quan đến lực lượng này, thay vì phải xử thật nặng để làm gương những kẻ lợi dụng bộ máy công quyền để làm trái pháp luật thì lại bao che, lấp liếm cho họ. Trong các vụ án hiếm hoi phải mang ra xét xử thì thật khôi hài là tòa án còn căn cứ vào các điều đã lỗi thời, lạc hậu để xét giảm án như Gia Đình Có Công Với CM, cha mẹ có công hoặc là thương binh, liệt sĩ, có huân huy chương. Những thành tích của cha mẹ, họ hàng họ chẳng liên can gì đến sự phạm tội của họ. Trong khi đáng lẽ phải trừng trị thật nghiêm khắc, phạt tù nặng hơn người bình thường có cùng tội danh đối với những kẻ thủ ác còn đang khoác trên mình cái áo công quyền.

Đó là những điều kiện cần và đủ cho một số kẻ cơ hội sống chết chui vào ngành CA, và một số khác trong đó được bộc lộ thú tính, lấy việc tra khảo và hành hạ người dân nào lọt vào tay họ làm niềm vui. Cũng như gây tiếng xấu cho ngành và tạo nên một mối thù khó có thể hàn gắn với mọi người dân Việt Nam. Việc nhân viên CA Bùi Xuân Hải đã làm cái việc tiếp nối những vụ việc thô bạo, hành xử rừng rú mà nhân viên CA đã, đang và sẽ còn hành xử với người dân mà thôi.

Những vụ việc bạo hành của một số người trong ngành thực thi pháp luật, ngành công an trong thời gian gần đây đã gây dư luận phẫn nộ và mang tiếng xấu rất nhiều cho ngành nghề bảo vệ pháp luật này. Từ những vụ việc như chết người ở trong đồn CA cho đến những vụ hành hung, sử dụng bạo lực quá mức cần thiết đối với người dân trên đường phố đã khiến cho hình ảnh của người công an càng lúc càng trở nên phản cảm hơn trong mắt người dân. Sự việc đáng buồn này một lần nữa lại khiến cho câu hỏi tuy xưa cũ nhưng không bao giờ mất đi tính thời sự của nó, là làm thế nào để giảm bớt hay triệt tiêu hẳn những hành động quá đáng như thế của ngành CA, của nhân viên CA?

Có nhiều cách thức mà ngành CA phải thực hiện ngay như một sự cải tổ, đổi mới cho phương pháp hành xử với người dân của mình. Người dân bất kỳ nào cũng phải là chủ thể để được phục vụ chứ không phải là đối tượng có thể bị bắt giữ, khi chưa chứng minh được tội trạng. Giảm bớt hay bỏ hẳn cái kiểu "mời" công dân về đồn CA để hợp tác điều tra. Giảm bớt quyền lực của CA, tăng cường ngành giám sát, kiểm tra độc lập, hay báo chí độc lập đối với ngành CA, để chế tài được sự lộng hành nếu có của ngành CA. Phải chấm dứt sự tra tấn, bạo hành trong công tác chuyên môn. Phải trừng phạt thật nặng và không thương tiếc những kẻ phạm tội thủ ác trong lực lượng CA....

Đó chỉ là những việc bình thường của mọi quốc gia dân chủ trên thế giới này nhưng lại là những ước mơ khó thành của nền pháp trị Việt Nam. Thậm chí với các điều luật đã có sẵn trong pháp luật, trong vô số các điều khoản đã ban hành thì chúng ta chỉ cần thực thi đầy đủ, nghiêm túc những điều đã viết ra thì cũng đã phúc phần cho dân tộc này lắm rồi.

Và như thế thì mới không còn có những con sâu ghẻ kiểu như thiếu úy công an Bùi Xuân Hải xuất hiện trong cuộc sống và cả trong những giấc mơ êm đềm của mọi người dân Việt Nam nữa.

01.10.2016

Cũng góp đôi lời về tình hữu nghị

“Đặc trưng của nhà nước toàn trị là tuy nó kiểm soát tư tưởng, nhưng nó lại không xác định dứt khoát tư tưởng ấy là gì. Nó đưa ra một số tín điều không được tranh cãi, nhưng các tín điều ấy lại thay đổi hàng ngày. Chế độ cần tín điều vì cần các thần dân phục tùng một cách tuyệt đối, nhưng nó không thể không thay đổi theo các nhu cầu của tầng lớp nắm quyền.”George Orwell

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến (Danlambao) - Tới bây giờ tôi mới biết là đã có thời mà người Hà Nội được nghe Liên Xô và Trung Cộng chửi nhau bữa một:

“Lúc bấy giờ ta cho hai ông anh trong phe tiếp âm, Bờ Hồ có thể nói là tổng phát hành của hai đài. Dân có thú giải trí duy nhất rẻ và mát là ra ngồi nghe hai ông anh tự khen tài giỏi rồi bắt đầu chửi nhau...” (Trần Đĩnh. Đèn Cù I, Westminster, CA: Người Việt, 2014).

Tôi cũng có “cái thú giải trí” tương tự vào những ngày hè (năm 1987) ở thành phố Sisophone, Cambodia. Từ đây, tôi nghe được rất rõ cả hai đài Hà Nội và Khmer Đỏ phát thanh bằng tiếng Việt.

Cả hai cũng “tự khen tài giỏi rồi bắt đầu chửi nhau” ra rả suốt ngày là “bọn phản động.” Theo đài phát thanh thứ nhất thì thủ phạm gây ra cảnh chiến tranh điêu tàn diệt chủng cho dân tộc Cao Miên chính là bọn phản động khát máu Pol Pot và Ieng Sari, tay sai của bọn giặc bá quyền Bắc Kinh. Còn theo đài phát thanh thứ hai thì tập đoàn lãnh đạo phản động Hà Nội, tay sai của quan thầy Liên Xô, mới là thủ phạm gây ra một nước Kampuchea đau thương và tang tóc.

Lịch sử rồi cũng sang trang. Khmer Đỏ đã tan hàng. Nhà đương cuộc Hà Nội thì hết hung hãn từ lâu, và hiện đang mỗi lúc một thêm nhũn nhặn trong vòng tay anh bạn Trung Quốc vĩ đại. Hai nước Trung/Xô cũng không còn hục hặc.

BBC lại vừa loan báo một tin vui: “Phát biểu tại cuộc họp báo 5/9 sau khi hội nghị G20 kết thúc ở Trung Quốc, Tổng thống Nga Vladimir Putin tuyên bố ủng hộ lập trường của Trung Quốc không công nhận phán quyết của Tòa Trọng tài Thường trực tại The Hague trong vụ kiện biển đảo của Philippines.”


Tình cảm giữa các nước anh em XHCN (xa xưa) bỗng trở nên mặn mà, và nồng ấm thấy rõ. Thế giới vô sản lại trở nên đoàn kết như chưa thể hề có chuyện gì đáng tiếc xẩy ra ráo trọi.

Mọi người đều thở phào nhẹ nhõm nhưng chỉ riêng nhà văn Nguyễn Đình Bổn thì không. Ổng buồn lòng thấy rõ, và phàn nàn quá xá:

Tuyên bố này quả đã xát muối vào lòng dân Việt, nhất là những người sinh ra tại phía bắc tổ quốc, những người từ lâu xem nhà nước Liên Xô là thần tượng và khi nhà nước đó sụp đổ cái quán tính dai dẳng đó vẫn làm họ tiếp tục “yêu mến” Putin sau này.

Với những người sinh ra và lớn lên tại phía Bắc, từ người bình dân cho đến người có học, gần như suốt một thời gian dài, họ chỉ được dạy về một Liên Xô hùng mạnh, bất khả xâm phạm, một nền văn hóa Nga rực rỡ, một đất nước tươi đẹp, những con người nhân hậu…

Bẽ bàng! Đúng là quá bẽ bàng! Nó giống như một cô gái bị người yêu giáng cho một bạt tai nảy lửa, khi mà lòng yêu vẫn còn tràn đầy trong tim, sau đó tặng thêm vài lời thô bỉ rồi quay ngoắt đi cùng một cô gái khác giàu có hơn!

Kể thì cũng có hơi bẽ bàng (chút đỉnh) và chỉ “hơi” thôi, chớ nói là “quá bẽ bàng” thì tui e là không hoàn toàn đúng. Tui cũng vô cùng lấy làm tiếc là đã không thể chia sẻ với nhà văn Nguyễn Đình Bổn về cách so sánh (“như một cô gái bị người yêu giáng cho một bạt tai nảy lửa”) của ông:

Theo tôi thì đây là một cái tát của một thằng ma cô dành cho một con mụ thập thành, chứ chả phải là cô gái nhà nhà lành (vừa) bị người tình vũ phu phụ bạc. Có phải lúc nào người dân miền Bắc cũng được Đảng Nhà Nước “dạy về một Liên Xô hùng mạnh, bất khả xâm phạm, một nền văn hóa Nga rực rỡ, một đất nước tươi đẹp, những con người nhân hậu” đâu?

Cũng có bữa đực, bữa cái; lúc này, lúc khác đấy chứ:

Khi Việt Nam kịch liệt lên án Liên Xô, chị Nona người Nga, giáo sư đại học ở ta, vợ Nguyễn Tài Cẩn, mấy lần mếu máo bảo tôi là đi đường chị vẫn bị người lớn trẻ con ném đá, và chửi “đ. mẹ con xét lại!” Dân Việt Nam say mê chính trị lắm, mà thể hiện chủ yếu bằng gạch đá và chửi tục, chị nói.

Nhân Nona nói đến gạch đá tham gia chống xét lại, tôi hỏi chị có biết quân đội 12 nước xã hội chủ nghĩa đá bóng với nhau ở Hà Nội hồi sắp ra Nghị quyết 9 không. Nona nói có, có nghe. Bảo kinh hoàng lắm.

Tôi nói chính tôi chứng kiến. Tôi cùng ngồi xem với Trần Đức Hinh cục trưởng điện ảnh và Khánh Căn, báo Nhân Dân, sau này thông gia với Tố Hữu. Hôm ấy quân đội Liên Xô đấu với ai đó, tôi không nhớ – hình như Anbani...

Dần lại thấy có những bị cói và sọt đan kín phủ báo ở chân mấy người xem gần chỗ chúng tôi. Thì ra đựng đầy đá củ đậu. Trận đấu bắt đầu được chừng mười lăm phút, người xem ở khắp bốn phía sân vân động thình lình nhất tề nhè vào cầu thủ Liên Xô ném đá tới tấp. Ba chúng tôi kinh ngạc. Khánh Căn nói phong trào quăng đá này nhất định là phải có tổ chức từ trên rồi. (Trần Đĩnh. Đèn Cù II, Westminster, CA: Người Việt, 2014).

Ôi, tưởng đâu và tưởng ai, chớ từ trên thì còn có nhiều vụ ngu xuẩn hơn nhiều. Sau khi ném đá củ đậu vào “bọn xét lại Liên Xô,” trên lại có sáng kiến độc đáo là ghi đích danh “bọn bá quyền Trung Quốc xâm lược” vào hiến pháp cho nó khỏi quên. Đã thế, rồi còn giận cá chém thớt một cách rất tiểu nhân và bất nhân nữa:

“Sáng sớm ngày 9 tháng 4 năm 1979, phòng tổ chức mời vợ tôi lên. Cuộc gặp mặt gồm Bùi Đình Phảng, bí thư đảng ủy, Nguyễn Đình Mão, phó bí thư kiêm bệnh viện phó, Nguyễn Gia Hòa, đảng ủy viên, trưởng phòng Tổ Chức Hành Chính cùng một số nhân viên...

Sau vài lời rào đón, Nguyễn Đình Mão bảo vợ tôi:

- Việt Nam và Trung Quốc đã xảy ra chiến sự, Chúng ta đang chống quân bá quyền, bành trướng Trung Quốc. Chị là người Việt, nhưng chồng chị là người Hoa. Chúng tôi đang giải quyết anh ấy nghỉ chế độ mất sức. Còn chị muốn tiếp tục công tác, chị phải làm đơn ly dị và trả lại 3 cháu cho anh ấy, nộp cho chúng tôi.

Vợ tôi bàng hoàng... Thấy vợ tôi im lặng, trưởng phòng tổ chức Nguyễn Gia Hòa an ủi:

- Chúng tôi muốn giúp đỡ, cho chị lối thoát chứ không có ý gì khác. (Lâm Hoàng Mạnh. Vui Buồn Đời Thuyền Nhân, Tiếng Quê Hương, Falls Church, Virginia: 2011).

Cũng theo cung cách “giúp đỡ” này mà trên đã đứng ra tổ chức những chuyến vượt biên để cho những gia đình người Hoa có “lối thoát” thân:

Cuối thập niên 70 cùng với những ghe vượt biển mong manh còn xuất hiện những thuyền nhiều tầng được Công an Biên phòng hộ tống ra tận cửa biển, do chính nhà nước đứng ra tổ chức dưới tên gọi Vượt biên Bán Chánh thức. Với chính sách bài Hoa, chính quyền muốn triệt tiêu “đội ngũ Hán gian” nhưng trong thực tế là những gia đình Hoa kiều đã sinh sống nhiều thế hệ trong Chợ Lớn và có cả những thanh niên Việt mua khai sinh Tàu để ra đi.

Giá trung bình là 12 lượng vàng cho người lớn và 7 lượng vàng cho trẻ em, cùng hai trăm đồng “cụ Hồ” cho thị thực khai sinh ma. Ðóng cho chủ tàu và công an thị xã điểm xuất phát. Chuyến tàu MT-603 khởi đi từ Mỹ Tho đêm 29 rạng 30 tháng 5-1979 chứa 405 thuyền nhân đã đâm vào bãi ngầm Trường Sa bốn ngày sau đó. Ngày 21 tháng 6-1979 khi được Hải quân Phi Luật Tân cứu đưa vào hải đảo Liminangcong, điểm danh còn đúng 285 người. Tôi ở trong số những thiếu niên đi chuyến tàu này, ghi lại dưới dạng tiểu thuyết. (Trần Vũ. Biển San Hô, Tuần Báo Trẻ, Dallas, Texas: 2015).

Đó là chưa kể “những chuyện độc ác đểu giả như lấy vàng bạc của người ta xong lại cho tàu đuối theo xả súng giết chết hết hay đục thuyền cho đắm. Chính con rể tôi nói đơn vị anh đã đi vớt thuyền nhân bị đắm tàu ở ngay tại bên kia cầu Sài Gòn, thường chờ cho qua phao zê-rô mới rút nút, vâng, đục thuyền ra cắm nút vào rồi đến lúc sẽ rút nút ra, nhưng lần ấy đem rút sớm quá, xác người nằm san sát nhau trên sông như củi rều vậy.” (Đèn Cù II, sđd, trang 92).

Ấy thế mà không bao lâu sau trên lại mặt dày, mày dạn lục tục kéo nhau sang Tứ Xuyên để dự Hội Nghị Thành Đô, rồi chữa hiến pháp để đổi lấy một liều thuốc an thần có tên là Bốn Tốt & Mười Sáu Chữ Vàng.

Ảnh: RFA

Chả ai được biết nội dung và những thoả thuận (hay thoả hiệp) của hội nghị này nhưng ai cũng rõ là Hà Nội đã không nhận được vàng (thật) như mong muốn. Thế nên trên lại quay ra ve vãn “những thế lực thù địch phương Tây” để có thể được vay vốn ODA, được dỡ bỏ lệnh cấm vận kinh tế, và cấm vận vũ khí sát thương... nhưng mồm vẫn cứ lu loa: Sơn thủy tương liên. Lý tưởng tương thông.Văn hóa tương đồng.Vận mệnh tương quan.

Với cái tính bữa đực/bữa cái, và cái thói lá mặt/lá trái như thế thì bị chúng “giáng cho những bạt tai nẩy lửa” là phải (giá) chứ có oan ức có oan ức gì đâu mà kêu than là “quá bẽ bàng!”

01.10.2016

Thảm hoạ môi trường: Từ Vịnh Minamata (Nhật Bản) đến Vũng Áng, Hà Tĩnh

Nguyễn Lương Tuyền (Danlambao) - Công Ty Formosa, thủ phạm gây ra thảm họa ''cá chết hàng loạt'' hay thảm họa môi trường ở 4 tỉnh thuộc Miền Trung: Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên, đã thỏa thuận với chính phủ CSVN ở Hà Nội để bồi thường 500 triệu Mỹ Kim. Số tiền này đã được Formosa giao làm 2 đợt.

Thảm họa do Formosa gây ra không chấm dứt với số tiền gọi là tiền bồi thường. Ảnh hưởng khốc hại của nó còn kéo dài như thảm họa mội trường tại Vịnh Minamata ở Nhật Bản năm 1956.

Thảm họa môi trường Minamata

Vịnh Minamata xinh đẹp thuộc tỉnh Kumamoto (Nhật Bản) là nơi xảy ra thảm họa môi trường vào thập niên 50. Thủ phạm là Công Ty Nhật Bản Chisso đã đổ chất thải vào vịnh Minamata. Chisso là một Công Ty được thành lập từ đầu thế kỷ tại Nhật Bản. Chất độc Methyl Mercure, theo dòng nước biển, đã tràn ra vùng biển ngoài Vịnh Minamata. Cho tới ngày nay, người dân ở vùng chung quanh Vịnh Minamata vẫn còn người bị nhiễm độc theo cường độ khác nhau. Năm 1956, bệnh Minamata lần đầu được xác nhận); Năm 1968, Nhật Bản chính thức nhìn nhận thảm họa môi trường là nguyên nhân của bệnh Minamata. Việc làm sạch biển ở vùng Vịnh được bắt đầu từ mấy năm trước đó

Tính đến ngày 30/4/1994, đã có hơn 17, 000 người bị mắc bệnh trong đó có 1484 người đã qua đời tính đến năm 2003. Theo một thống kê mới nhất của Japan Times, ngày 20/4/2016, chỉ còn khoảng hơn 3000 người được xác định là bị bệnh Minamata, nhưng 33.540 người tuyên bố là họ bị bệnh này. Tất cả còn chờ các Cơ Quan Y Tế xác nhận. 

Sau khi đã xác định được nguyên nhân, Nhật Bản với phương tiện kỹ thuật dồi dào, đã bắt tay ngay vào việc làm sạch vùng Vịnh Minamata.

* Cá ở vùng Vịnh - tức là cá đã nhiễm độc - bị bắt hết để bị tiêu trừ. Việc ăn cá nhiễm độc kinh niên là nguyên nhân gây ra bệnh Minamata. 

* Người Nhật đã vét đáy biển, làm sạch môi trường. Người Nhật nhận biết rằng các chất độc thủy ngân lắng đọng ở đáy biển, sẽ bị các đợt sóng ngầm đưa lên các lớp bề mặt của nước biển. Nước biển có vẻ sạch, nhưng các sóng ngầm sẽ đưa các chất độc lên mặt biển, Methyl Thủy Ngân ở mặt nước sẽ tác hại lên mọi sinh vật.

Vịnh Minamata và nhà máy Chisso (nguồn: Internet)

Với sự làm việc chăm chỉ, đầy ý chí cùng nhũng phương tiện hiện đại, người Nhật đã mất 23 năm để làm sạch Vịnh Minamata, cố gắng bắt toàn thể số cá bị nhiễm độc Methyl Mercure. Nhật Bản mất 14 năm ròng rã để nạo vét đáy đại dương (một công việc cực kỳ khó khăn) ở vùng Vịnh Minamata. Kinh phí của các hoạt động tẩy uế này lên tới hàng tỷ Mỹ Kim.

Dù việc làm sạch biển tốn phí và công phu như vậy, Nhật Bản đã không thể nào ngăn chặn hậu quả của việc nhiễm độc kinh niên: thần kinh não bộ (Central Nervous System) và thần kinh ngoại biên (Peripheral Nerves) bị nhiễm độc thủy ngân, cyanure... khiến người bị nhiễm nặng có thể bị chết rất sớm hay sống tàn tật một đời. Như vậy, tùy theo cường độ nhiễm độc nặng hay nhẹ, độ nặng nhẹ của bệnh cũng thay đổi tùy người bị nhiễm độc.

Máu của người tắm biển nhiều lần, ăn các con cá đã bị nhiễm độc tố kinh niên... người dân Nhật nhất là người dân sống trong vùng Vịnh Minamata bị nhiễm độc nhưng họ không có mảy may ý niệm là họ đang bị nhiễm độc từ từ cho đến ngày phát bệnh. Một thời gian không lâu sau, tùy theo độ nhiễm độc nhiều hay ít, người dân của vùng Vịnh Minamata xinh đẹp, thơ mộng bỗng phát bệnh: tay chân bị liệt, run lẩy bẩy, mắt mờ, nói lắp bắp cùng những cơn đau tàn khốc. Những đứa bé sơ sinh bị liệt não, điếc, mù... thoi thóp cùng những dị dạng về thân thể, tay chân.

Thảm họa Minamata, một thảm họa khủng khiếp đã hằn in vết trong lịch sử của dân tộc Nhật Bản. Bệnh Minamata do thảm họa môi trường gây ra là một bệnh không có thuốc chữa.

Hậu quả của nhiễm độc: người bệnh tê liệt đang thoi thóp (Nguồm: Internet)

Nhiễm độc tại Minamata: trẻ em bị bại não, tê liệt (Nguồn: Internet)

Thảm họa môi trường tại 4 tỉnh Miền Trung VN.

Thảm họa môi trường ở 4 tỉnh Miền Trung (Việt Nam) sẽ kéo dài hàng 50-100... năm. Thảm họa đó to lớn gấp 2 thảm họa tại Vịnh Minamata. Đời sống của hàng triệu, triệu người bị ảnh hưởng nặng nề. Rồi đây chất độc thủy ngân, cyanure... sẽ theo dòng nước để trôi ra ngoài vùng biển thuộc 4 tỉnh để tràn ngập bờ biển VN từ Nam chí Bắc khiến hàng triệu, triệu ngư dân phải bỏ nghề. VNCS, không có khả năng, ý chí, cộng (+) với tinh thần ''sống chết mặc bay'', cộng (+) sự nghèo nàn về phương tiện để làm sạch vùng bờ biển Thái Bình Dương như Nhật Bản đã làm để làm sạch Vịnh Minamata vào thập niên 70,80. Hậu quả của việc hủy hoại môi trường sẽ ảnh hưởng tới con người Việt Nam trong nhiều năm tới. Làm sạch một vùng biển rộng lớn gấp đôi Vịnh Minamata, ngoài khơi VN là chuyện ''đội đá vá trời'' cho CS Việt Nam. Nghề đanh cá ở Miền Trung nói riêng, trên toàn vùng bờ biển của VN sẽ biến mất trong tương lai vì biển bị nhiễm độc chưa biết đến bao giờ mới hết. Bệnh Minamata sẽ xuất hiện ở VN trong vòng 10 năm (+) nữa. Chắc chắn VN CS không đủ phương tiện săn sóc những người bị bệnh đó. Có người lại cắc cớ nhận định: những người bệnh đó sẽ là 1 gánh nặng cho Trung Hoa Cộng Sản vì vào thời điểm bệnh xuất hiện, Việt Nam đã thành một tỉnh của Tầu.

Cá chết hàng loạt được phát hiện tại Hà Tĩnh ngày 6/4/2016. Những ngày kế tiếp, ở nhiều nơi tại 4 tỉnh ở Miền Trung cũng xuất hiện hiện tượng cá chết hàng loạt. Ngư dân, sau khi lặn xuống biển thăm dò, đã phát hiện một đường ống thải khổng lố của Công Ty Formosa, đổ các chất thải một cách vô tội vạ (déversement délibéré) ra ngoài khơi Thái Bình Dương. Các quan CSVN cố lèo lái dư luận, tuyên bố cho rằng hiện tượng cá chết hàng loạt không bắt nguồn từ các chất thải của Formosa...

Họ tuyên bố ống khổng lồ đưa chất thải ra biển là hợp pháp, ''đúng qui trình'' theo ngôn ngữ của các đồng chí, giống như lập luận của của ông Võ Tuấn Nhân, Thứ Trưởng Môi Trường & Tài Nguyên. Người ta lại đổ cho hiện tượng ''thủy triều đỏ'' là nguyên nhân cá chết hàng loạt. Quả thực la ''đồng đổ cho bóng, bóng đổ cho đồng".

Các quan CS còn đóng kịch tắm biển và ăn cá tại Hà Tĩnh để trấn an mọi người. Ai cũng biết phải ăn cá bị nhiễm độc kinh niên, ăn trong nhiều ngày mới bị nhiễm độc. Ăn biểu diễn trong vài giờ, không bị nhiễm độc nặng để có thể gây bệnh được. Xin các CSVN đừng tiếp tục dối gạt người dân như các họ đã từng làm trong quá khứ, kể từ ngày Đảng CSVN mới được thành lập. Câu ví von của người dân ''nói dối như Vẹm'' vẫn còn là sự thực cho đến bây giờ...

.
Các quan to CSVN đang làm; ăn cá, tắm biển để chứng tỏ rất an toàn ở Hà Tĩnh (nguồn Internet)

Cá chết phủ đầy bờ biển các tỉnh Miền Trung từ đầu tháng 4, đi đâu người ta cũng nói đến hiện tượng này. Người dân biết thừa thủ phạm là ai. Ngày 22 tháng 4, Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng vẫn đến thăm Formosa. Thảm cảnh do cá chết, nghề đánh cá của ngư dân bị hoàn toàn ngưng trệ, đe dọa cuộc sống của người dân, không làm Ông Tổng Bí Thư ''vô cảm'' này mảy may động tâm để Ông nói lên nửa lời thăm hỏi.

TBT Nguyễn Phú Trọng thăm Formosa (22/4/2016): không nửa lời đề cập tới việc cá chết hàng loạt

Các Chức sắc CSVN như Chủ Tịch nước Trần Đại Quang, CT Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân, Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc, Nguyễn Thiện Nhân CT Mặt Trận Tổ Quốc... vẫn giữ im lặng, không một lời tuyên bố theo đúng câu nói xưa: ''Im lặng là vàng''

Dân chúng phẫn uất, bắt đầu biểu tình tại nhiều thành phố lớn trên toàn quốc, yêu cầu làm sáng tỏ thảm họa môi trường này cùng trục xuất Formosa. Hàng ngàn dân tại Nghệ An Hà Tĩnh đã khởi đơn kiện Công Ty Formosa. Nhà cầm quyền CSVN thì tìm mọi cách để ngăn trở người dân bày tỏ thái độ.

Ngày 2 tháng 6, Chính Phủ Hà Nội tuyên bố sẽ cứu trợ ngư dân. Sau lời tuyên bố này, mỗi ngư dân được lãnh 15kg gạo... nhưng than ôi toàn là gạo mốc, không thể nào ăn được.

Ngày 29/6/2016, sau các vụ biểu tình tại khắp mọi nơi kể cả ở Đài Loan, ở Nhật Bản, CT Công Ty Formosa nhận lỗi hoàn toàn. Ngày hôm sau 30 tháng 6, Chính Phủ VN CS mới ''mở miệng cóc'' xác nhận lời nhận tội của Formosa, tội rõ như ban ngày, ai cũng biết, không cần điều tra lâu tới 2 tháng trời...

Sau ''nhiều thương thảo'' Formosa xin bồi thường 500 triệu Mỹ Kim. Phía VN chấp nhận ngay số tiền 500 triệu. Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc tuyên bố hỷ hả: ''đánh kẻ chạy đi chứ không đánh kẻ chạy lại'' Đồng thời chính phủ CSVN tuyên bố miễn thuế gần 500 triệu dollars cho Formosa. Như vậy là: ''hòa cả làng'' 500 triệu dollars là giá quá rẻ so với sinh mạng của hàng triệu người dân Việt. Dân số của 4 tỉnh gần 4 triệu người. Nếu không bị ăn cắp, cắt xén, chia đều ra, mỗi người dân được độ 125 tới 150 dollars. Một ''sự bố thí cho ăn mày'' không hơn không kém trước một tương lai mờ mịt, kéo dài không biết đến bao giờ...

Chuyện chưa chấm dứt ở số tiền bồi thường 500 triệu Mỹ Kim:

* Người ta đã khám phá ra các địa điểm ở Hà Tĩnh được Formosa dùng để chôn các phế thải. 

Như vậy Formosa, ngoài việc đưa chất thải độc hại ra biển, đã chôn dấu chất thải trong nội địa tỉnh Hà Tĩnh.

* Báo Hoa Văn ở Hồng Kông đã tiết lộ về số tiền do Formosa thỏa thuận bồi thường là 2 tỷ 4 Mỹ Kim, không phải chỉ có 500 triệu Mỹ Kim. Số sai biệt 2 tỷ 4 - 500 triệu = 1 tỷ 9 đã đi về đâu?. 

Hỏi tức là trả lời: vào túi các quan lớn CSVN, từ các Ủy Viên Bộ Chính Trị cho đến các Bí Thư 

Đảng Ủy...

* Đảng CSVN chưa hề tuyên bố họ sẽ xử trí ra sao với vùng biển ngoài khơi Miền Trung đang bị các chất thải của Foprmosa hủy hoại. Không hiểu họ có học hỏi được điều gì rút ra từ cách xử lý một thảm họa môi trường to lớn như ở Minamata. Người ta có cảm tưởng ''các đồng chí'' coi như hoàn thành xứ mạng sau khi Formosa hứa đền 500 triệu Mỹ Kim.

* Thảm họa môi trường ở 4 tỉnh ở Miền Trung không chỉ đơn thuần là làm cá chết hàng loạt mà cả các hệ sinh thái (systèmes écologiques, eco-system) ở vùng biển bị nhiễm độc nhất là hệ thống san hô đều bị tiêu hủy.

San hô, hệ sinh thái (ecologic system) dưới đáy biển (Nguồn: internet)

Có thể nói san hô là căn nhà chung của các loại hải sản. Nhờ các rặng san hô dưới đáy biển, hàng ngàn các loại hải sản có thể sinh sôi nẩy nở được. Mất san hô, các loại hải sản khó tồn tại được. Để tái tạo toàn thể rặng san hô ở ngoài khơi 4 tỉnh ở Miền Trung, các nhà khoa học cho rằng phải mất ít nhất 50 năm +. 

Tái tạo san hô không khó lắm nhưng đáy biển phải được rửa sạch các chất độc như thủy ngân, cyanure... một công việc không phải dễ thực hiện nếu chúng ta nhìn lại phương tiện và ý chí hạn hẹp của ''các đồng chí'' Cộng Sản Việt Nam nhất là của các Thành Viên của Chính Trị Bộ tại Hà Nội.

Sáu tháng đã trôi qua kể từ ngày thảm họa xảy ra. Nhà cầm quyền CS tại Hà Nội vẫn chưa một lần nói đến cố gắng cũng như kế hoạch của họ để làm sạch môi trương. nhất là làm sạch đáy biển nơi các chất độc tích tụ. 

Thay lời kết

Thảm họa môi trường ở Miền Trung VN bắt đầu từ Vũng Áng, Hà Tĩnh. Các chất độc lan ra vùng biển của 4 tỉnh ở Miền Trung làm cá chết hàng loạt, eco system bị phá hủy. Tới giờ phút này, có lẽ chất độc do Formosa thải ra đang lan tràn khắp bờ biển Việt Nam, từ Bắc chí Nam. Tương lai đất nước, tương lai của giống nòi Việt đang bị đe dọa nặng nề hơn bao giờ hết trong hơn 4000 năm lịch sử của dân tộc Việt. Dân tộc, ngoài cái họa ngoại xâm với sự đồng lõa của Chánh Quyền CS ở Hà Nội, đang bị đe dọa diệt vong. Toàn thể quê hương đang bị người Tầu đánh thuốc độc bằng các thực phẩm độc hại, nay nguồn lợi hải sản ở bờ bể Thái Bình Dương đang bị hủy hoại vì các chất độc. Quê hương VN đang ở bên bờ vực thẳm...

Chủ nghĩa Cộng Sản mà Hồ Chí Minh đem từ ngoại quốc vào nước để áp đặt lên dân tộc bằng võ lực, bằng giết chóc. Cả quê hương đã bị CSVN biến thành 1 vùng bao la bị nhiễm độc Cộng Sản: 1 Vũng Áng nhưng trong một bình diện vô cùng to lớn: cả nước Việt Nam. Hơn 3 triệu người đã bỏ mình, quê hương bị tàn nát, văn hóa bị hủy diệt vì chủ nghĩa điên rồ Maxit Lenilit. Chủ Nghĩa CS đã cáo chung trên toàn thế giới từ 15 năm nay nhưng CSVN vẫn ''kiên định'' bắt dân Việt nhắm mắt đi theo. Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng đã từng tuyên bố cho đến năm 3000, VN vẫn không có được 1 Xã Hội Chủ Nghĩa toàn thiện. Ô hay, không biết mình sẽ đưa dân tộc về đâu trong cuộc phiêu lưu Xã Hội Chủ Nghĩa, nhưng vẫn bắt dân tộc theo con đường vô định đó. Quả thực là tàn ác không bút nào tả xiết đối với dân Việt. Họ đâu có tội tình gì??. Các phát biểu của các ''đỉnh cao trí tuệ loài người'' khiến ta rùng mình lo sợ cho tương lai đất nước, đang bị những người điên CS cai trị:

- Đến hết thế kỷ, VN vẫn chưa đạt tới xã Hội Chủ Nghĩa toàn thiện (NPT )

- Bảo vệ đất nước từ xa (NPT): 1 phát biểu tối tăm như đêm 30

- ''Thà mất nước còn hơn mất Đảng'' (Nguyên TBT Nguyên Văn Linh tại Hội Nghị Thành Đô năm 1991).

Thưa các Đại đồng chí CS Việt Nam: mất nước là mất tất cả. Dân tộc bị dồn vào họa diệt vong.

Rong ruổi với nỗi buồn

Phạm Thanh Nghiên (Danlambao) - Hôm qua, tôi được một người khách “đặc biệt” tới thăm. Gọi là khách đặc biệt vì Mỹ Lệ từng ở chung buồng giam với tôi hồi còn trong Trại 5 Thanh Hóa. Mỹ Lệ, cũng chính là nhân vật được nhắc đến trong truyện ngắn “Mẹ con thằng Khoai Tây” tôi viết hơn một năm trước.

Gặp bạn tù để biết cuộc sống bây giờ của nhau và ôn lại những kỷ niệm xưa kia rồi buồn vui lẫn lộn. Trong tù, Mỹ Lệ là một trong số ít người dám vượt qua sự sợ hãi để kết bạn với một đứa “phản động” như tôi. Hồi ấy, Lệ gọi tôi bằng “cụ” và xưng “chắt”. Cứ đùa nhau mãi thành quen miệng. Nhớ lại lần đầu tiên Lệ gọi cho tôi lúc cô nàng mới về, cũng cụ cụ, chắt chắt rồi cả hai cùng nói liến thoắng, oang oang trong điện thoại. Hồn nhiên đến lạ.

Câu chuyện của hai người bạn tù chợt chùng xuống, buồn thấu ruột gan:

- Mấy tháng trước em ra Hà Nội tìm cái Ngà. Nhưng hàng xóm nói Ngà lại đi tù lần nữa rồi chị ạ.

Lệ nói trong tiếng thở dài nhè nhẹ.

- Thế còn thằng Khoai Tây thì sao? Có tìm được nó không?

Tôi hỏi, nhưng cũng không mong đợi điều gì tốt đẹp từ câu trả lời của Lệ.

- Người ta nói không biết. Có lẽ nào, Ngà nó bán thằng Khoai Tây không hả chị?

Vừa hỏi, Lệ vừa đút thìa cơm vào miệng đứa con trai hai tuổi cô bồng theo đến thăm tôi. 

Làm sao mà tôi trả lời được cơ chứ. Ngay cả đến thằng Khoai Tây, cũng chưa chắc biết nó đang ở đâu. Tháng chín năm nay, nó mới được sáu tuổi.

Lệ là một trong số bạn tù thường đọc những bài tù của tôi trên facebook Lệ nói "chị viết thật hơn cả sự thật". Tôi coi đó là một lời khen. Với tôi, mọi lời lẽ chau chuốt, những câu chữ gọt giũa dù có hay, có bóng bẩy đến mấy cũng không thể giá trị bằng sự thật. Được bạn tù "chứng nhận" cho cái sự viết thật, kể thật ấy là một phần thưởng tôi tự tặng cho mình. 

Lệ đột nhiên đổi đề tài, làm tôi bối rối:

- Mà cái vụ người chết bó chiếu, sao chị không viết gì? 

Đúng là tôi chưa có bài viết nào về vụ người chết bó chiếu. Cả vụ Chùa Liên Trì bị đập nữa. Hình ảnh người phụ nữ nghèo, khi chết phải bọc thây trong manh chiếu chở trên chiếc xe gắn máy về nhà chôn cất làm nhiều người sốc. Hình ảnh vị Hòa Thượng già ngồi khóc bên ngôi Chùa chỉ còn là đống đổ nát khiến không ít người xót xa. Tất cả đều quá sức chịu đựng đối với tôi. Tôi đã khóc, khóc tức tưởi trước màn hình máy tính khi chứng kiến hai hình ảnh ấy.

Không biết có phải "bệnh" không nhưng tôi thường lên cơn đau đầu, ốm mệt sau mỗi lần khóc nhiều. Tôi không muốn khóc, nhưng càng kiềm chế, cơn xúc động càng được dịp bung ra. Và rồi suốt mấy ngày không còn làm được gì ra hồn nữa. Một người chú quen trên facebook nói với tôi rằng: "Nhóc sẽ chẳng bao giờ làm chính trị được. Làm chính trị phải tỉnh táo, quyết đoán, biết kiềm chế cảm xúc khi cần thiết. Và nhiều lúc phải biết nói những gì người nghe thích nghe, dù biết đó chỉ là sự gian dối. Còn nhóc, đã không làm được thế lại còn có tật chuyện bé bằng con muỗi cũng khiến nhóc ngẩn ngơ...".

Chú ấy nói đúng. Tôi sống với quá nhiều cảm xúc của mình lẫn của tha nhân. Cuống quýt, nhiều khi bất lực trước rủi ro của người khác và buồn cạn nỗi buồn mang tên mình. Nó là cơn yếu đuối mãi không nguôi của tôi. Cũng may, tôi không phải là một chính trị gia và chưa bao giờ có mơ ước trở thành một người hoạt động chính trị chuyên nghiệp. Nói như nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa thì tôi “bước vào con đường đấu tranh khổ ải, gian nguy này bằng hai bàn tay trắng: không máy tính, không điện thoại di động, không xe gắn máy... Nhà đông người, lại nghèo khó tạo cho Phạm Thanh Nghiên một tấm hình nhỏ bé, yếu ớt giữa sáu anh chị em không hơn được bao nhiêu. Với gia cảnh này, cô qua được THPT đã là một điều lạ...”. 

Nhưng tôi coi chuyện tôi đi đấu tranh đây Ơn mà Thiên Chúa ban tặng. Mặc dù không ít lần tôi đã muốn chối bỏ và khước từ trách nhiệm của mình.

Thi thoảng, tôi vẫn hay chế giễu bản thân. Việc nhỏ chưa làm xong, nói gì đến chuyện to tát. Có tôi, hoặc không có tôi thì đất nước này vẫn thế. Chùa vẫn bị phá, đất của Nhà Thờ vẫn bị chiếm và Tôn giáo vẫn bị đàn áp. Người ta vẫn tạo ra những thảm cảnh người nghèo chết phải bó chiếu đi chôn. Vẫn nhan nhản những đứa trẻ không có tương lai như thằng Khoai Tây hay những đứa trẻ miền Trung bị bách hại bởi thảm họa môi trường. Nhiều lắm, kể không xiết. Cứ thế, thân xác Việt Nam mỗi ngày thêm kiệt quệ bởi lũ bội vong và phản trắc.

Tôi hay cáu giận cuộc đời nhưng suy cho cùng tôi sống để yêu, thứ tình yêu không phải lúc nào cũng được ngự trị bởi những tên gọi cao quý "Tổ Quốc", "Đất Nước" hay "Dân Tộc". 

Tôi yêu cái nhọc nhằn của người anh, người chị bên kia bờ đại dương đã bỏ cả sự nghiệp để góp sức một cách thầm lặng cho công cuộc đổi thay đất nước. Tôi yêu những hy sinh mất mát của một người cha không sinh ra tôi nhưng đã trìu mến gọi tôi bằng hai tiếng “con gái”. Tôi mến yêu những anh, những chị, những chú, những cô, những em, những bạn đã xả thân cho quê hương, bền bỉ và không ồn ã. 

Cho nên tôi còn rong ruổi trên thế gian này vì mang nợ với tha nhân.

1.10.2016

Bản di chúc Hồ Chí Minh & chính tả

Lê Bá Vận (Danlambao) - Di chúc Hồ Chí Minh được công bố cho toàn dân, được lãnh đạo Đảng suy tôn là văn kiện lịch sử vô giá của Đảng, nhà nước và nhân dân VN, một hiện tượng văn hóa kỳ diệu, ánh sáng của trí tuệ và niềm tin… thì chính tả cần thận trọng, nghiêm túc, tôn trọng nhân dân, người đọc. Với một lãnh tụ có tư cách (?), một danh nhân văn hóa thế giới (?) thì lại càng phải hoàn hảo. Bằng không thì di chúc chỉ là 1 hiện tượng chính tả kỳ quặc, 1 trò hài, khinh bạc đối với dân tộc, phá hoại văn hóa. Đến nay vẫn chưa hiểu tại sao và từ bao giờ Hồ Chí Minh có lối viết chính tả lạ thường như vậy.

*

Chúng ta kẻ viết ‘quí vị‘, người viết ‘quý vị’, song chẳng ai tùy tiện viết ‘quí vỵ’ 

Một quyết định của bộ Giáo Dục năm 1984 dùng nguyên âm /i/ thay thế nguyên âm/y/ trong các âm tiết mở, theo quy định là phải viết i ngắn: kĩ (thuật), lí (thuyết), mĩ (thuật), hi (vọng), (nghệ) sĩ…

Hiện tại cách dùng nguyên âm /i/ tràn lan chỉ được thấy trong các sách giáo khoa và các công bố khoa học. 


Dân chúng phần đông, báo chí và ở hải ngoại tiếp tục dùng cách viết cũ, quen thuộc.

Cách trên nửa thế kỷ tôi luôn viết ‘bác sỹ’, ‘hy vọng’, khoảng 20 năm nay tự nhiên tôi viết ‘bác sĩ’, ‘hi vọng’.

Nhưng tôi không tài nào có thể viết ‘Nam Kì, nhà Lí, lí trưởng’ dù trong hoàn cảnh nào.

Vì tôi đã quá quen thuộc với “quân Pháp đánh chiếm Nam Kỳ, Lý Chiêu Hoàng... và Lý Toét, Xã Xệ” trong tuần báo Ngày Nay. 

Năm 1998 Tòa Án Hiến Pháp Liên Bang Đức phán quyết do không có điều luật nào cai quản chính tả nên ở ngoài học đường, mọi người có thể viết chính tả theo ý mình thích. 

Thực tế, ở Âu Mỹ do tự trọng, mỗi người đều viết đúng chính tả, không quàng xiêng.

Bản Di Chúc của Hồ Chí Minh là một ngoại lệ, là mô hình của chính tả viết theo ý mình thích, được Hồ Chí Minh soạn thảo, viết từ năm 1965 đến năm 1969.

Chưa vội bàn đến nội dung di chúc, chủ tịch Hồ Chí Minh, danh nhân văn hóa, có lối viết chính tả… lạ mắt, ngược đời, hoàn toàn không có ý niệm về văn hóa Việt Nam. 

Di chúc viết tay, sửa chữa, tự đánh máy, bắt đầu là: 


Việt nam zân chũ cộng hòa 
độc lập, tự zo, hạnh fuc

"Năm nay, tôi vừa 79 tuổi, đã là hạng người “xưa nay hiếm” nhưng tinh thần, đầu oc vẫn rât sáng suôt, tuy sưc khỏe có kém so với vài năm trươc đây.” và kéo dài mấy trang, chính tả rất độc đáo tại nhiều điểm:

1- Không tôn trọng các dấu thanh hỏi ngã. 

Hồ Chí Minh mọi chữ là đánh dấu ngã, thỉnh thoảng lắm mới là dấu hỏi, khi viết.

Những từ thông dụng nhất: “ở, của, phải…” viết cũng sai dấu.

Viết sai một vài chữ còn khả thứ, vô cảm hoàn toàn với dấu hỏi ngã – một kho tàng đẹp đẽ, phong phú, quí báu của ngôn ngữ tiếng Việt – là điều không thể chấp nhận đối với một “danh nhân văn hóa đất nước” mà đã từng sống ở hang Pắc Bó, miền Bắc, đến lúc qua đời năm 1969, tai nghe luôn tiếp xúc âm thanh trầm bổng hỏi ngã của giọng Bắc. 

Không tôn trọng các dấu thanh hỏi ngã khiến người đọc rất tiếc cho công trình của tác giả.

2- Không phân biệt d và gi, Hồ Chí Minh nhất loạt thay thế bằng z: zân, zo, zai câp, zữ zìn... làm nghèo nghiêm trọng tiếng Việt. 

Tiếng Việt ‘dày mỏng’ khác ‘giày dép’, không thể đánh đồng viết ‘zày’. Lỗi này rất nặng. 

Xét việc, thực tình tôi chưa thấy chủ tịch Hồ Chí Minh danh nhân văn hoá là ở chỗ nào!

3- Không viết ph, thay thế bằng f: fãi fuc vụ, fân fối, fong cãnh, fụ nữ.

4- Không viết ngh, thay bằng ng: ngĩ ngơi thay vì nghỉ ngơi, chủ ngĩa, ngề ngiệp. 

5- Không viết dấu sắc ở các từ tận cùng bằng c, ch, p, t (tắc âm): cac cụ, cach mạng, khăp 2 miền, gop phần, zup họ, đói ret, hêt sưc... điều này quái dị, khó tưởng tượng.

6- Không đặt đúng dấu thanh trên nguyên âm đôi: lúc thì “Toàn Đãng, toàn dân đoàn kết” lúc thì “Toàn Đảng, toàn dân đoàn kết”… (đánh máy trên máy đánh chữ xưa, có dấu thanh).

7- Không viết đủ chữ, mà viết tắt: ng. =người, th. niên= thanh niên, Trg quôc= Trung quốc..

8- Tuy nhiên về chính tả /i, y/ thì Hồ Chí Minh viết theo lối cũ:

Chống Mỹ, hy sinh, kỹ niệm, dùng /y/ thay vì /i/, chỉ sai dấu hỏi, ngã.

Di chúc Hồ Chí Minh được công bố cho toàn dân, được lãnh đạo Đảng suy tôn là văn kiện lịch sử vô giá của Đảng, nhà nước và nhân dân VN, một hiện tượng văn hóa kỳ diệu, ánh sáng của trí tuệ và niềm tin… thì chính tả cần thận trọng, nghiêm túc, tôn trọng nhân dân, người đọc.

Với một lãnh tụ có tư cách (?), một danh nhân văn hóa thế giới (?) thì lại càng phải hoàn hảo.

Bằng không thì di chúc chỉ là 1 hiện tượng chính tả kỳ quặc, 1 trò hài, khinh bạc đối với dân tộc, phá hoại văn hóa.

Đến nay vẫn chưa hiểu tại sao và từ bao giờ Hồ Chí Minh có lối viết chính tả lạ thường như vậy.

Dù sao, dùng f, dùng z. không phân biệt hỏi ngã… là được thấy rõ ở tiếng Trung Quốc. 

Học vấn thì dở dang, văn hóa thì tầm thường… thì dương danh tất trông vào giảo hoạt thiên phú.

Bản thảo đánh máy “Tuyệt đối bí mật” - Di chúc của Chủ tịch Hồ Chí Minh viết năm 1965

Câu cuối đọc: Tòan Đãng toàn zân ta… xây zựng một nươc Việt… độc lập, zân chũ và zàu mạnh, và gop fần xứng đáng vào sự ngiệp cach mạng thế zới. /. Hà-Nội, ngày 19 tháng 5 năm 1965. Hồ Chí Minh.

1.10.2016

Côn an, họ là ai?

Năm xích lô (Danlambao) - Tình trạng côn an hoành hành bạo ngược khắp nơi trên đất nước dưới quân phục hay thường phục ngụy trang cho chúng ta thấy hình ảnh một xã hội (XH) thoái hóa, bất ổn và đau thương với những giá trị đạo đức tối thiểu của nhân loại cũng bị đào thải. Một là họ (côn an) được tuyển chọn từ thành phần côn đồ cặn bã của XH để bảo vệ chế độ bằng bạo lực ươn hèn, hai là chế độ đã bất lực?

Côn an cộng sản (CS) là hung thần ác quỷ của thời đại chẳng còn xa lạ với người dân hôm nay. Bạn nghĩ sao khi muốn gia nhập hàng ngũ côn an thì lý lịch phải có hai đời tham gia cắt mạng, nên chẳng lạ khi họ mang giòng máu lạnh.

Ngày xưa người lớn thường dọa con nít bằng hình ảnh ma quỷ hoặc những gì ghê rợn, xấu xa, ghê tởm; bây giờ chỉ nói "côn an (CS) tới kìa", trẻ em lập tức run rẩy hơn bị sốt rét và câm như cá bị ám ảnh Formosa, người già chỉ thở dài "ôn dịch". Như vậy là nhà cầm quyền CS đã "thành công" trong việc gây dựng lực lượng bảo vệ chế độ độc tài gian ác qua hình ảnh người chiến sĩ côn an "trung với đảng (hèn với giặc), ác với dân - nhiệm vụ nào cũng bất cần, khó khăn là chuyện của dân".

Điển hình

Chuyện côn an hành dân xảy ra từng giờ và trên từng cây số trở thành nỗi ám ảnh của người dân nhưng ba vụ đặc trưng mới nhất mà báo lề đảng buộc phải lên tiếng trong vòng 10 ngày vừa qua liên quan đến côn an làm người viết nhớ về quá khứ lịch sử thời chúa Trịnh với loạn kiêu binh. Xin được tóm tắt ba vụ nêu trên như sau:

1. Miền Trung: Ngày 21/09/2016, phóng viên Đỗ Thanh Hải báo lề đảng bị lực lượng côn an xã Cư Pô, huyện Krông Búk, tỉnh Đắc Lắc giật máy ảnh, đàn áp vì... chưa xin phép tác nghiệp (?!) khi nhà cầm quyền đang cưỡng chế thô bạo người dân địa phương để xây dựng nhà "văn hóa" thôn Nam Tân. Lãnh đạo côn an tỉnh sau đó xác nhận vì không biết là phóng viên nên mới xảy ra vụ việc.

2. Miền Bắc: Ngày 23/09/2016, nhà báo lề đảng Quang Thế được côn an hình sự "vuốt má, đá nhưng không trúng" (theo cách nói của côn an Hà Nội sau vụ việc) khi đang muốn làm phóng sự trên cầu Nhật Tân (Hà nội) về một tài xế Taxi nhảy cầu tự tử. Theo côn an, đây là "bí mật nhà nước"(?!) nên không cho phép bất cứ ai tới hiện trường.

3. Miền Nam: Ngày 30/09/2016, thiếu úy Bùi Xuân Hải "xoa tóc", kéo lê đến đổ máu chị Nguyễn Thị Thu Thảo trên khu vực hồ Con rùa, quận 3, thành hồ (bị ngập).

Phân tích

Khi lượng định và đánh giá về vấn đề nào đó, đầu tiên là luôn giữ thái độ khách quan để từ đó có thể đưa ra nhận định trung thực nhất. Thứ hai là người có nhiệm vụ giữ gìn pháp luật hoặc là quan chức của chế độ phải am hiểu luật pháp và cuối cùng là mọi người đều bình đẳng trước pháp luật. Do đó người viết cũng theo tinh thần nêu trên để bình luận về ba vụ điển hình Trung-Bắc-Nam. Đúng sai tùy theo góc độ và người viết mong đón nhận mọi góp ý để học hỏi. Người viết chỉ yêu cầu DLV tham gia tích cực có lý luận, không nhất thiết phải là người Bắc như đảng trưởng lý sự cùn và kỳ thị chủng tộc của DLV. Người viết xin phép có vài ý kiến như sau.

1. Phát biểu của phía côn an "lãnh đạo côn an vì không biết là phóng viên nên mới xảy ra vụ việc". Lý giải của côn an cho thấy là tùy vị trí công tác/xã hội sẽ có giá trị khác nhau và cũng sẽ được "quan tâm" khác nhau, từ đó cho thấy "công bằng XH" của CS chỉ nói cho vui. Họ thừa biết là phóng viên nhưng tảng lờ như không biết, giả sử là thường dân thì sẽ ra sao?

Phóng viên chờ làm thủ tục xin-cho thì chỉ khác người dân khía cạnh chuyên môn và khi được tác nghiệp thì kịch bản đã hoàn thiện đúng-quy-trình. Nếu vậy thì làm ơn dẹp cánh phóng viên, nhà báo lề đảng vì chỉ đăng tải nội dung từ tuyên giáo trung ương đưa ra, bày chi hơn 700 truyền thông của đảng với hơn chục ngàn phóng viên cho hao tốn tiền thuế nhân dân.

Theo tư duy của người viết thì thông tin lề đảng đã có tiến bộ khi đụng chạm quyền lợi. Điều này nên hoan nghênh với thái độ tôn trọng và khuyến khích nếu giữ vững nguyên tắc có lẽ xa vời với người làm báo lề đảng. Người viết không phải là nhà báo hoặc phóng viên chỉ viết với cảm nghĩ của cá nhân.

2. Khi điều tra hiện trường thì nhà chức trách phải rào dây hoặc dựng bảng cảnh báo cho những ai không có trách nhiệm biết mức giới hạn. Nếu không có ít nhất động thái nêu trên thì với quyền tự do di chuyển được ghi rõ trong Hiến pháp thì không thể cấm đoán công dân tới hiện trường.

Vấn đề càng khó hiểu mà người dân cho là lạm dụng chức vụ khi nói "đây là bí mật nhà nước"(?!). Nhà nước sao lắm bí mật không thể cho nhân dân biết, đến độ một tài xế lái Taxi tự tử hoặc án mạng cũng là bí mật nhà nước? Có đại biểu quốc hội phát biểu là văn thư đóng dấu "mật" mà ai cũng biết (?!). Người viết từng chứng kiến một chị lượm túi nhựa trong bãi rác cãi với nhà cầm quyền khi bị bắt. Chị cho là rác nên vì nhu cầu mưu sinh đâu có gì sai, nhà cầm quyền lý luận chị đã xâm hại tài sản xã hội chủ nghĩa (XHCN) nên đã phạm luật. Ai đúng ai sai, người viết không bình luận vì tài sản XHCN chỉ là đống rác sao?

Cái "tài" như diễn viên phường tuồng của lãnh đạo côn an là anh cảnh sát hình sự bị "kỷ luật" với hình thức khiển trách (sau đó luân chuyển công tác lên cao hơn, ai biết được). Anh nhà báo "được" xử phạt hành chính hơn 14 triệu VND chỉ vì làm theo lời đảng.

3. Tội danh treo lơ lửng trên đầu công dân bất hay bạo động luôn là "chống người thi hành công vụ" dẫu kẻ thi hành công/tư vụ hành xử thế nào vẫn... đúng, tệ lắm là sai quy trình. Như thế nào là chống người thi hành công vụ thì nhà cầm quyền độc tài không cần giải trình. "Miệng nhà quan có gang có thép, đồ nhà khó vừa lọ vừa thâm" nên nhà cầm quyền luôn xử "công khai" để nhân dân ngửi mùi vị và cảm nhận nó khai cỡ nào.

Có bao giờ nhà cầm quyền tự hỏi, chống người thi hành công vụ phải bị trừng trị để làm gương nhưng kẻ thi hành công vụ gian ác hành dân được bào chữa với những điệp khúc "sai đến đâu xử lý đến đó và rút kinh nghiệm,..." thì kỷ cương phép nước được diễn giải ra sao để thuyết phục nhân dân? Đảng "bịt tai đánh trống" nhưng nên nhớ chỉ bịt được một tai vì tay kia phải đánh trống. Nhà cầm quyền luôn tự cho phép mình rút kinh nghiệm khi làm sai, với người dân thì phạt tù với những lý do vớ vẩn thì thử hỏi pháp luật là gì? Nó chỉ có giá trị áp đặt với kẻ bị trị?

Kết luận

Khi nhà cầm quyền tự cho phép đứng trên/ngoài pháp luật thì có đỏi hỏi công dân thượng tôn pháp luật? Chẳng lạ khi XH ngày một suy đồi, nền tảng gia đình gia đình bị đảo ngược, tình người là xa xỉ phẩm, văn hóa chỉ còn là kỷ niệm,... do đâu?

Một XH mà kẻ thực thi pháp luật chính là hung thủ, phạm pháp một cách có hệ thống thì nhà cầm quyền này phục vụ cho ai? Một nhà nước bất lực thì dẫu có viện dẫn và áp đặt điều 4 Hiến pháp có xứng tầm lãnh đạo đất nước? Một đảng chỉ biết mình làm sao để tồn tại bất chấp thiệt hại của đất nước dân tộc thì nên gọi là đảng gì?

Côn an trị là thế cuối cùng mong tồn tại của đảng cầm quyền. Chúng ta không thể tác động hoặc thay đổi nhưng phải lên tiếng.

Về phía người dân chúng ta có trách nhiệm với đất nước có ưu tư gì? Nêu những bất công XH là cần thiết nhưng chưa đủ để đất nước chúng ta khá hơn. Chúng ta nghĩ và cảm nhận gì về người dân miền Trung đang làm với tội ác của Formosa? Họ có cô đơn khi chúng ta không chung bước?

Hãy nhập cùng giòng chảy dân tộc, mỗi tiếng nói của bạn sẽ làm thay đổi vận mệnh đất nước theo chiều hướng tích cực. Cá nhân chúng ta chỉ là cánh én lẻ loi trên bầu trời u ám nên chẳng thể tạo nên mùa xuân nhưng nếu biết kết hợp, chắc chắn sẽ đem tự do dân chủ đến mọi nhà. Bạn hãy tin và cố gắng hành động trong khả năng thì chắc chắn sẽ đem mùa xuân Tự do Dân chủ cho đất nước.

Chúng ta có làm được không? Tôi tin!

1.10.2016