26/9/16

Là phụ huynh, đừng để con em mình đơn độc

Mẹ Nấm (Danlambao) - Tôi nhận được tin nhắn của một em học sinh kể về chuyện phản đối việc học phụ đạo ở trường. Em nói: “Cô ơi tụi con quá mệt mỏi mà về nhà nói chuyện với ba má không được. Má con nói, đi học thêm cho giỏi, ai cũng đi học thêm con không đi sao được. Đi học với bạn đi. Con quá mệt khi phải học theo ý ba má. Tại sao tụi con phải khổ vậy cô ơi!” 

Nhiều phụ huynh đang giết dần những giấc mơ tươi đẹp của con em mình bằng cách nhồi học. Không cần biết con thích gì, muốn gì hay nghĩ gì, cứ đi học, ngồi ở bàn học và cầm sách khi ở nhà là được. Cứ như vậy lâu dần, chúng ta – những phụ huynh nuối tiếc với giấc mơ lớn còn dang dở với cuộc đời mình đã dồn con em vào chỗ sống đối phó, né tránh đối diện với vấn đề và ngại ngần nói lên điều mình thích.

Học hành nên là niềm vui và sự tự nguyện – tôi nghĩ là như vậy.

Khi không còn ham thích và say mê thì việc học trở thành gánh nặng và con em chúng ta trở nên thụ động.

Nhiều người làm cha mẹ phó mặc con cái cho thầy cô, trường học với nhiều lý do khác nhau. Người thì bận kiếm tiền, người lại ngại mình thiếu kiến thức… Cứ như thế lâu dần, chúng ta cam chịu, chúng ta chấp nhận việc đem con cái mình ra làm chuột bạch cho đủ loại mô hình giáo dục. “Phản đối sẽ không được gì, nói sẽ chẳng ai nghe. Ai cũng vậy mình sao khác được…” – Đó là những lý do được đem ra bào chữa cho việc phụ huynh im lặng trước gánh nặng học hành của con em mình.

Tôi không biết có bao nhiêu phụ huynh hiểu rằng chúng ta – những người làm cha mẹ - chính là điểm tựa của con cái mình. Ở trường, ở lớp, dẫu có đối diện với khó khăn nào, con cái chúng ta cũng sẽ cảm thấy không cô đơn nếu chúng ta là người chia sẻ với chúng. Có nhiều trường hợp, các em học sinh đã tự thu mình lại, tự bảo vệ mình trong cô độc bằng sự im lặng bởi không thể chia sẻ với phụ huynh. Nhiều bậc cha mẹ còn giao con em mình cho thầy cô đánh đập, mắng nhiếc vì có mắng mới sợ mà học hành. Nhiều em học sinh còn không biết kỹ năng tự bảo vệ bản thân mình, bởi chúng cô độc và trở nên yếu thế trước những kỳ vọng và những ước mơ của người lớn.

Con cái chúng ta được sinh ra, không phải là những cỗ máy chờ lập trình càng không phải là những người thế thân để thực hiện những ước mơ dang dở của những bậc làm cha mẹ. Vì vậy, nếu yêu con, muốn con sống hạnh phúc, hãy đồng hành cùng con như những người bạn đường. 

Khi chúng ta – những người là cha mẹ đưa ra một quyết định đúng, cuộc đời của con cái chúng ta sẽ thay đổi. Vì thế - đừng bảo con hãy sống thế nào, hãy để con sống đúng cuộc đời con muốn, bởi mỗi cá nhân là một cá thể riêng biệt và duy nhất.

Đừng để con cái chúng ta đơn độc và tự thu mình với cuộc sống khi chúng con non nớt. Muốn thấy thay đổi từ tương lai, chính chúng ta phải thay đổi từ hôm nay.

Một quyết định đúng của cha mẹ đôi khi sẽ thay đổi hẳn cuộc đời đứa trẻ. Đừng chỉ tay năm ngón, bảo nó sống thế nào. Hãy bảo vệ con khi chúng còn non nớt, cho đôi cánh khi con cần, chúng nó sẽ bay và hãy để con mình được ước mơ, sống cuộc đời của nó và chỉ của nó mà thôi.

27.9.2016

0 nhận xét:

Đăng nhận xét